Monthly Archives: Tháng Tư 2015

Vợ trả lời thay chồng tâm thần trước tòa vì phạm tội giết người – phần 2

Bà Vẹn cho hay, bà không tận mắt chứng kiến cảnh chồng đâm ông Tâm. Tuy nhiên, khi hay tin, tay chân rụng rời. Sau một hồi chết lặng, bà lấy hết bình tĩnh đi tìm chồng, đồng thời đến gia đình ông Tâm thăm hỏi.

Người tâm thần giết người

GIAN NẠN TÌM ÁN TREO CHO CHỒNG

Biết chồng có lỗi, bà chạy vạy khắp nơi, thậm chí vay lãi nóng để đưa cho ông Tâm điều trị vết thương. Bà biết, chừng ấy tiền sẽ chẳng thấm tháp vào đâu nhưng cũng thể hiện được cái tình, sự quan tâm của mình. Cũng vì điều này, sau khi được điều trị xong, ông Tâm và bà đã có tiếng nói chung trong việc bồi thường dân sự mà không có tranh chấp gì.

Vào ngày 3/10/2011, do Gian có nhiều biểu hiện bất thường, chính quyên địa phương đã bắt buộc chữa bệnh tại Viện giám định pháp y tâm thần Trung ương Phân viện phía Nam. Đến ngày 21/12/2012, bà Vẹn xin đưa chồng về điều trị tại nhà và được chấp nhận. Đó cũng chính là lý do bà phải dẫn chồng đến tòa án.

Trong phiên tòa hôm đó, bà cùng chồng đứng trước vành móng ngựa. Một vài câu thẩm vấn Gian trả lời được, một vài câu, ông đứng im lặng. Đến lúc nàỵ, bà lại trả lời thay. Bà nghẹn ngào cho biết, hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Chồng có tiền sử bệnh tâm thần. Năm 2012 có điều trị bắt buộc, hiện cũng đang tiếp tục điều trị ngoại trú tại khoa thần kinh bệnh viện Đa khoa Long An. Chính vì điều này, bà xin tòa cho chồng được hưởng án treo cho tội giết người của chồng.

Mặc dù vậy, kiểm sát viên nêu quan điểm, qua phân tích diễn biến tâm lý của bị cáo từ khi cãi vã đến lúc đâm ông Tâm thì thấy hoàn toàn logic, bình thường. Kết luận giám định pháp ỵ tâm thần cũng kết luận rõ bị cáo hoàn toàn đủ điều kiện để làm việc với cơ quan pháp luật. Tại phiên tòa sơ thẩm, giám định viên cũng khẳng định bị cáo trả lời đúng những câu hỏi do HĐXX đặt ra. Còn việc bà Vẹn cho rằng chồng bị bệnh tâm thần phân liệt, ảnh hưởng đến khả năng điều khiển hành vi cũng chỉ là tình tiết xem xét giảm nhẹ chứ không phải là tình tiết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với bị cáo.

Giờ nghị án, bà Vẹn quay quắt nhìn chồng, lon ton gặp người này, người kia để hỏi xem chồng mình có thể được giảm từ án tù thụ án thành án treo hay không. Khi mọi người nêu quan điểm: “Điều đó khó có thể trở thành hiện thực”, bà gục mặt xuống bàn trong đau khổ. Giọng rấm rức: “Hai vợ chồng sống đời, ở kiếp với nhau. Giờ, ông ấy đang bị bệnh, tôi chỉ mong ông được tù treo để có thể chăm sóc. Tôi sợ, ông ấy đang bệnh tình như thế, nếu phải ngồi tù thì biết làm sao?”.

Phải chịu trách nhiệm những gì mình đã gây ra

Giờ nghị án kẽt thúc, HĐXX nhặn định, hành vi của Gian là đặc biệt nguy hiểm. Bị hại Tâm sống sót là nằm ngoài ý thức chủ quan của bị cảo. Trước đây, trong phiên tòa sơ thẩm đâ xem xét các tình tiết thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, gia đình đã bồi thường một phần thiệt hại, bị tâm thần phân liệt… Bên cạnh đó, trước đây, ba lần bị cáo được đưa đi giám định pháp y và đều có cùng kết quả là trong quá trinh gây án có thé nhận thức được mọi chuyện. Do đó, bị cáo phải chịu trách nhiệm đã gây ra. Từ những điều này, tòa bác đơn kháng cảo, tuyên y án sơ thầm bảy năm tù giam về tội giết người.

Continue Reading

Vợ trả lời thay chồng tâm thần trước tòa vì phạm tội giết người – phần 1

Bình thường Gian rất hiền lành nhưng cứ mỗi khi uổng rượu vào là lại chửi mắng vợ một cách thậm tệ. Trong một lần gây gổ, Gian rút dao cố tước đoạt mạng sống của một người bạn. Trong thời gian chờ ra tòa, Gian lạt bị đưa đi điều trị bát buộc bệnh tâm thán. Đến nãy, bẹnh tình của Giãn đa đỡ nhưng vẫn đang được điều trị. Khi đứng trước vành móng ngựa, nhiều câu hỏi, vợ là người trả lời giúp.

Người tâm thần giết người

CẶP VỢ CHỒNG TRONG SÂN TÒA ÁN

Ngay từ sáng sớm một ngày giữa tháng 4/2014, từ huyện Thủ Thừa (tỉnh Long An), bà Lê Thị Vẹn (SN 1962) đã cầm tay, dẫn chồng là ông Nguyễn Tường Gian (SN 1963) bắt xe lên Tòa phúc thẩm TANDTC tại TP.HCM để tham dự phiên tòa mà chồng bà chính là bị cáo, phạm tội “Giết người”. Tới bến xe Miền Tây, bà lại cầm tay ông lên tuyến xe buýt để đến địa điểm cần tới. Đến cổng Tòa án, hai người thoáng chút sợ hãi, khúm núm, không dám bước vào. Bảo vệ thấy vậy, đến hỏi mới giục vào trong. Bà sợ trễ phiên tòa, lấy hết dũng cảm dắt chồng bước vào.

Nhiều người thấy hai vỢ chồng khoác bộ áo quần cũ kĩ, màu bạc phếch, nhàu nát không khỏi ái ngại. Dường như, hiểu được những suy nghĩ ấy của mọi người, bà nắm chặt tay chồng: “Đây là hai bộ áo quần mới và đẹp nhất của vợ chồng tôi”. Nỗi sợ hãi trong bà đã choáng hết sự tức giận đối với cái nhìn khó chịu của mọi người.

Bà Vẹn năm nay chỉ mới 52 và chồng thua một tuổi nhưng hai người già lắm. Tay chân sần sùi, mặt đầy vết nhăn. Có lẽ, cuộc sống ruộng vườn, khắc khổ đã làm hai người già hơn trước tuổi nhiều. Bà lặng người nhìn chồng chia sẻ, hai vợ chồng cưới nhau đã được 34 năm. Những ngày ban đầu dọn về sống với nhau đã gặp phải cảnh cơ hàn. Chừng ấy năm trôi qua, thế nhưng, sự khắc khổ vẫn đeo bám không chịu buông tha.

Ông bà yêu thương nhau lắm. ông không nhậu nhẹt, cà phê, đàn đúm, suốt ngày sát cánh bên vợ ra đồng trồng cây với mong muốn vượt qua khó khăn. Theo lời bà, ông “hiền khô”. Bên cạnh việc làm vườn, bất kể có ai thuê làm gì, hai vợ chồng cũng nhận hết. Tiền công ít, tiền công nhiều hai người cũng không dám than vãn. Giống như lời của bà là: “Có còn hơn không”.

Thỉnh thoảng, khi được mời đi đám tiệc ông mới uống đôi ba ly rượu. Thế nhưng, bình thường hiền từ bao nhiêu, lúc có hơi men, ông lại khó chịu bấy nhiêu. Nhậu xong, về đến nhà, bất kể có việc gì, ông cũng đều chửi vợ. Bà nhớ nhất, có lần, đi đám giỗ về, bà biết, hôm đó, ông chỉ uống chút ít. Thế nhưng, khi vừa đặt chân vào đến nhà, thấy bà, ông la lối, chửi bới om sòm. Biết tính chồng, bà làm thinh. Nhưng bà càng im lặng, ông càng nổi sung, chửi bới càng hăng.

Ông lôi chuyện từ đời nảo đời nao ra chửi. Ông chửi mệt lả rồi lăn ra giường ngủ. “Lúc ấy, tôi cứ nghĩ rượu say nên ông ấỵ thế, ai ngờ lại bị tâm thần”, bà nhìn chồng đau xót.

ĐÂM NGƯỜI TRONG CƠN SAY

Khi được hỏi về nguyên do hai vợ chồng phải đến Tòa án, bà nước mắt ngắn dài trà lời. vào ngày 22/10/2010, ông được người quen mời đi dự đám cưới. Trong bữa tiệc, ông có nhậu vài ly. Khoảng 12h cùng ngày, tiệc tan, ông ra về thì gặp ông Lê Hữu Trí. Sau một vài câu chuyện trò, hai người khoác vai nhau vào quán ông Võ Văn Tuần (xã Long Thuận, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An) để gầy bữa nhậu tiếp.

Một lúc sau, Nguyễn Hữu Hiền Trường và Ngô Thành Tâm đến quán, ông Trí mời ngòi xuống nhậu cùng cho vui. Trong lúc cụng ly, giữa Gian và Tâm xảy ra mâu thuẫn, cự cãi. Thấy vậy, Trường và Trí vội can ngăn. Khi hai người đã nguôi giận, Trí mời ba bạn đến nhà một người quen ở gần đó nhậu tiếp.

Chỉ tới chỗ nhậu mới được một lát, giữa Gian và Tâm lại xảy ra mâu thuẫn. Hai người lớn tiếng chửi bới. Trường vội vàng kéo Tâm ra và dùng xe mô tô chở về nhà. Tuy nhiên, Tâm vừa đi được chừng 150m thì Gian cũng lấy xe đuổi theo. Khi tới gần, thấy Tâm đứng phía trước chặn xe, múa chân tay khiêu khích. Gian dừng xe lại, mở cốp, lấy con dao Thái Lan bỏ vào túi quần đi gần đến chỗ Tâm.

Thấy Gian đến, Tâm dùng tay đánh vào đầu Gian hai cái. Gian lấy con dao từ trong túi quần ra đâm thẳng vào người Tâm. Tâm phát hiện kịp thời dùng tay đỡ được nên chỉ bị sượt nhẹ. vẫn chưa thỏa mãn, Gian tiếp tục vung dao đâm nhát thứ hai vào bụng khiến Tâm ngã quỵ. Trường đứng gần đó thấy vậy vội đưa Tâm đi cấp cứu. Do được cấp cứu kịp thời, Tâm được cứu sống nhưng phải mang thương tích vĩnh viễn 40%. Riêng Gian sau khi gây án xong thì chạy xe về nhà. Trên đường về đã quăng hung khí xuống kênh thuộc ấp 1, xã Tân Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh / Long An.   ^

Vào tháng 11/2013, TAND tỉnh Long An mở phiên tòa sơ thẩm xét xử Gian W về tội “Giết người”. Gian thừa nhận hành vi đã gây ra, nhưng mong được  xem xét vi mình đang được điều trị I bắt buộc tại bệnh viện tâm thần. Riêng Ị ông Tâm khai, giữa ông và bị cáo có quen biết. Ngày xảy ra vụ án, có uống rượu chung và có cự cãi qua lại chứ không phải mâu thuẫn gì trầm trọng. Sau đó, do được mọi người can ngăn nên Tâm đã bỏ về. Tuy nhiên, bị cáo đuổi theo. Khi bị đâm cái thứ nhất, ông dùng tay xô ra chứ không có đánh. Còn nhát sau thì bị trúng vào bụng. Ông yêu cầu phía bị cáo bồi thường cho mình hơn 36 triệu đồng. Trong phiên tòa hôm đó, Gian bj tuyên phạt bảy năm tù về tội “Giết người”.

(Còn nữa…)

Continue Reading

Lời hối hận đầy nước mắt của nam sinh viên phạm tội giết người – phần 2

Đứng trước vành móng ngựa, thinh thoảng, Quân lại lén ngoái đầu nhìn về phía sau với mong muốn được ánh mắt của người thân tiếp thêm chút sức mạnh để đối diện với sự thực. Khi lắng nghe lời khai của Quân, mẹ Lục khóc nức nở. Tiếng nấc dài của người mẹ mất con khiến tay chân Quân rã rời. Có lẽ, sự trừng phạt trong lương tâm của gã còn gấp trăm nghìn lần bản án sắp rơi xuống đầu.

HỐI HẬN MUỘN MÀNG

Vị chủ tọa hỏi: Bj cáo có biết anh Phước chỉ trêu đùa bằng cách dùng chai nhựa đánh vào đầu bị cáo không?

Quân lắp bắp: Dạ. Bị cáo không biết ạ. Bị cáo giận quá nên mới xông vào đánh.

Chủ tọa hỏi tiếp: Khi bạn gái bị cáo đưa dao đến, có ai thấy không?

Quân run lập cập: Tất cả bạn trong lớp đều biết, nhưng không ai nói gì.

Chủ tọa nhẹ nhàng: Bị cáo nhờ bạn gái đưa dao đến lớp với mục đích gì?

Quân lí nhí: Bị cáo chỉ có ý phòng thân, chứ không hề có ý định giết người.

Chủ tọa gắt giọng: Nếu không có ý định giết người, sao bị cáo lăm lăm dao trước mặt người ta rồi dọa giết?

Quân cúi gầm mặt: Bị cáo nói thế, nhưng trong thâm tâm chỉ có ý định dọa thôi.

Chủ tọa giữ nguyên giọng:

Chỉ dọa mà khi người ta bỏ chạy, bị cáo lại rượt theo, đâm khiến nạn nhân tử vong?

Quân rấm rứt: Phước và anh Lục cứ đứng trước cổng trường, không cho bị cáo về. Bị cáo hoảng sỢ, rút dao ra là chi đe dọa để hai người này để cho bị cáo về. Bị cáo đuổi theo là để lùa họ vào trong hẻm mà chạy. Lúc bị bắt kịp, anh Lục câu cổ bị cáo xuống, bị cáo chi đâm tự vệ chứ không có ý định giết người.

Chủ tọa hôi: Ở trường, có bạn bè, thầy cô, bảo vệ. Tại sao bị cáo không nhờ những người này hòa giải mâu thuẫn với Phước mà lại dùng dao để rồi gây ra án mạng như hiện nay.

Quân lặng ngưdi trong chốc lát: Lúc đó, bị cáo nóng giận kèm với sợ hãi, không nghĩ thêm được bất kỳ điều gì. Nếu bây giờ thời gian có trở lại thì bị cáo nhất định sẽ cư xử khác.

Khi được nói lời sau cùng, Quân lặng người, nước mắt trôi dài: “BỊ cáo hối hận lắm. Bị cáo thật lòng xin lỗi gia đình của anh Lục. Bị cáo xin HĐXX cho bị cáo được nhận sự khoan hông của pháp luật, sớm trở về làm lại cuộc đời, báo hiếu cho cha mẹ. Bên cạnh đó, cho bị cáo gửi lời xin lỗi đến gia đình của anh Lục. Ngoài ra, bị cáo cũng mong gửi lời nhắn nhủ đến bạn bè, các bạn trẻ, hãy lấy bị cáo làm gương, đừng vì chút mâu thuẫn nhỏ mà nóng giận, không kiềm chế rồi gây án mạng mang kết cục bi thảm như bị cáo ngày hôm nay”.

Đến dự phiên tòa, mẹ của Lục ban đầu yêu cầu phía gia đình Quân bồi thường hơn 138 triệu đồng và xin xử bị cáo đúng người đúng tội. Tuy nhiên, khi nghe Quân nói lời sau cùng, người mẹ đứng dậy có ý kiến: “Tôi cũng là một người mẹ mất con. Tôi hiểu mất mát của bậc cha mẹ là như thế nào. Tôi mong tòa cho bị cáo nhận được sự khoan hồng của pháp luật”. Quân chỉ biết cúi gầm mặt, cố ngăn những giọt nước mắt đang chực rơi trước lời xin giảm án của mẹ bị hại.

NƯỚC MẮT NGƯỜI THÂN

Giờ nghị án, cả gia đình Quân rấm rức bên nhau. Cha Quân nước da đen sạm, mắt hoen đỏ cho biết, hai vợ chồng sinh được bốn người con, trong đó, Quân là con đầu. Ngay từ khi Quân còn nhỏ, gia đình đã khó khăn, hai vợ chồng luôn cố gắng làm ăn với mong muốn nuôi đàn con khôn lớn, thành người. Đến bây giờ, trong xã, chi còn vài ba gia đình thuộc hộ nghèo và gia đình Quân lại nằm trong số này.

Mẹ Quân gầy mòn, tay chân run lẩy bẩy chia sẻ, Quân là đứa con ngoan, hiền thảo, từ trước đến nay chưa bao giờ khiến bà phải buồn phiền. Quân biết, cha mẹ đặt rất nhiều hy vọng vào mình nên luôn cố gắng học hành và khuyên nhủ các em. Cũng vì điều này, mọi người luôn khen ngợi và mong muốn mình có những đứa con như Quân. “Ngày Quân lên TP.HCM đi học, tôi gom góp chi được vài trăm nghìn. Quân không dám lấy, đẩy lại nói mẹ giữ lại để lo cho các em”, bà nghẹn đắng.

Khi vụ án xảy ra, ông bà biết Quân là người có lỗi. Dù gia đình khó khăn, hai người vẫn chạy vạy khắp nơi được 40 triệu đồng đem đến phụ giúp gia đình làm tang ma. Mẹ Quân vẫn còn nhớ như in, khi đến nơi, thấy mẹ của anh Lục gục ngã bên quan tài của con trai mà bà chết lặng, trái tim như bị bóp nghẹt. Bà đến thắp hương và thâm tâm xin người đã khuất bỏ lỗi cho con trai của mình. Cũng trong hôm đó, mẹ anh Lục nhỏ nhẹ nói một câu khiến bà nhớ mãi: “Chị thương con tôi bao nhiêu thì tôi nhận đến đó”.

Bên cạnh đó, mẹ Quân còn cho biết, trước đây, Quân là niềm hãnh diện của gia đình. Thế nhưng, không ngờ, chỉ vì chút tức giận mà trở thành kẻ giết người. Gia đình khó khăn, vụ án xảy ra, bà vẫn cố gắng làm lụng để nuôi các con. Bên cạnh đó, bà lại chắt bóp chi tiêu để dành tiền thăm con ở trại tạm giam Chí Hòa. “Mặc dù chỉ cho con có đôi ba gói mì tôm hay một gói kẹo nhưng nửa tháng, có khi hơn cả tháng tôi mới có điều kiện vào thăm”, bà cố giấu nước mắt.

Hành vi đặc biệt nghiêm trọng

Giờ nghị án kểt thúc, HĐXX nhận định, hành vi của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, gây nên đau thương, mất mát cho gia đình bị hại. Tuy nhiên, chủ tọa cũng xem xét bị cáo thành khẩn, hối hận, đã khắc phục một phãn hậu quả, gia đình bị hại xin giảm án nên tòa tuyên phạt 17 năm tù giam về tội giết người. Bản án đã tuyên, Quàn tra tay vào còng, lê từng bước nặng nề về phía xe bít bùng. Quán quay quất, đưa mắt về phía mẹ: “Mọi người tha lỗi cho con. Mẹ bệnh, nhớ dưởng sức, đùng làm việc nặng”. Mẹ Quân không nói được lời nào, gục ngã. Sự háo thắng của tuồi trẻ đã cướp đi sinh mạng của một con người và chôn vùi tuổi thanh xuân của một thanh niên.

Continue Reading

Lời hối hận đầy nước mắt của nam sinh viên phạm tội giết người – phần 1

Khi được nói lời sau cùng, Quân nhắn nhủ bạn bè, giới trẻ hãy nhìn vào mình làm gương để đừng phạm phải sai lầm, rồi gây đau thương mất mát cho người khác và gánh hổ thẹn, bi kịch. Nghe những lời tam can của bị cao, mẹ bị hại tha thiết xin giảm an cho kẻ sát hại con mình.

Giết người

Lời hối hận đầy nước mắt của nam sinh viên phạm tội giết người

ÁN MẠNG VÌ ĐÙA GIỠN QUÁ TRỚN

Sáng sớm giữa tháng 4/2013, hàng ngàn người kéo đến UBND phường 9 (quận 3, TP.HCM) tham dự phiên tòa xét xử Nguyễn Minh Quân (SN 1993, ngụ tinh Bà Rịa – Vũng Tàu) về tội giết người. Trong số đó, số đông là sinh viên, bạn của cả bị cáo lẫn bị hại. Cánh cửa xe bít bùng mở ra, Quân rụt chân lại vì thấy có quá nhiều người. Sau một thoáng lấy lại được bình tĩnh và bắt gặp ánh mắt người thân, Quân cúi gầm mặt, lê từng bước nặng nề ra trước vành móng ngựa.

Quân lí nhí, run rẩy khi khai nhận hành vi đã gây ra. Quân và Đặng Thanh Phước (SN 1995, ngụ tỉnh Đồng Nai) là bạn học chung lớp cao đẳng nghề của trường Cao đẳng Giao thông vận tải TP.HCM (quận 3). Hằng ngày, hai người vẫn cười nói vui vẻ. Giờ giải lao ngày 25/12/2012, Phước đùa giỡn với bạn bè. Trong lúc vui, thấy Quân đi ngang, Phước lấy chai nhựa đánh nhẹ lên đầu Quân. Bất ngờ, Quân cự lại bằng cách nhăn nhó, nhặt chiếc dép lên phản đòn. Cho rằng mình chỉ đùa mà Quân lại phản ứng nặng nề, Phước xông vào hơn thua. Bạn bè trong lớp thấy vậy vội chạy vào can ngăn.

Cơn ấm ức vẫn chất chứa trong lòng, Phước gọi điện, lớn giọng, cố tình để bạn bè nghe thấy mình nhờ anh họ là Võ Minh Lục (SN 1993, sinh viên trường Đại học Kỹ thuật công nghệ) đến can thiệp. Khi được nhận lời, Phước xin về trước để đi đón anh Lục. Ngay khi Phước ra khỏi lớp, bạn bè liền báo cho Quân biết. Thoáng chút hoảng SỢ, Quân gọi điện cho bạn gái đưa đến trường một con dao. Cầm được dao, Quân kẹp vào giữa một quyển sách rồi cất vào cặp.

Giờ tan trường, Quân nhờ bạn bè ra trước cổng để khuyên giải Phước và anh họ không nên vì chuyện nhỏ mà gây nên chuyện ồn ào. Thế nhưng, hai người này chưa gặp được Quân nên không chịu bỏ đi. Quân lấy hết can đảm, rút con dao, bước ra phía cổng trường, lăm lăm trước mặt Phước: “Mày gọi thằng này đến tính sổ với tao phải không? Bọn mày xông vào tao đâm chết”. Phước và Lục thấy vẻ đằng đằng sát khí của đối phương thì hoảng sợ nên bỏ chạy. Biết mình đang thắng thế, Quân rượt theo.

Chạy được một lát, Lục vấp ngã. Quân đuổi kịp. Hai người xảy ra giằng co. Trong lúc ẩu đả, Quân đâm thẳng vào bụng đối phương gây chảy máu rất nhiều. Quân thấy vậy vội chạy vào trong trường. Ngay sau đó, Lục được mọi người đưa đi cấp cứu, nhưng do vết thương quá nặng nên đã tử vong. Riêng Quân, bị bảo vệ của trường bắt giữ, giao nộp cho công an.

(Còn nữa…)

Continue Reading

Hối hận muộng màng của kẻ giết người yêu rồi tự tử bằng nước mắm – phần 2

Điều đáng nói, khi mối tình giữa gã với T. chưa kịp có hồi kết thì cô bé lại có tình cảm với một người tên s. làm cùng xưởng. Những cơn ghen trong lòng gã lớn dần. Lắm khi, gã gọi cô bé ra nói chuyện riêng với hy vọng níu kéo tình cảm nhưng không thành. Gã ấm ức, hậm hực trong lòng.

Giết người yêu

BI KỊCH CHUYỆN TÌNH

Khoảng 18h30 ngày 24/3/3013, gã nhìn thấy T. và s. đang trò chuyện với nhau. Gã tức giận, đến tát vào mặt s. hai cái. s. tìm cây để đánh lại nhưng được mọi người can ngăn nên gã bỏ chạy. Gã buồn chán vi T. không còn tình cảm với mình nữa. Suốt đêm hôm đó, gã không ngủ và nảy sinh ý định tự sát bằng cách mua kim tiêm về bơm nước mắm vào tĩnh mạch.

Đến 8h sáng hôm sau, gã đi ngang qua nhà T., thấy người tình trong mộng đang đứng một mình xem ti vi nên bước vào hỏi mẹ có nhà không, đồng thời mở tủ lạnh lấy chai nước. T. quát, không cho nước uống và đuổi gã ra khỏi nhà. Gã tức giận nói: “Sao mày đối xử với tao như vậy T.? Mày có tin tao giết mày không?”. Vừa nói xong, gã bước đến dùng tay phải bóp cổ, tay trái ôm người T.. Nạn nhân dùng tay cào cấu chống trả.

Gã tiếp tục dùng hai tay bóp cổ và đẩy T. vào trong phòng ngủ cho đến khi ngất xỉu và ngã trên nền gạch. Tại đây, gã nảy sinh ý định sát hại người yêu rồi tự tử. Gã xuống bếp lấy một con dao Thái Lan quay trở lại buồng ngủ, đâm một nhát vào ngực trái của T. rồi rút dao ra bỏ vào túi quần. Gã lấy một chiếc gối đè lên mặt T. và đi về phòng trọ khóa cửa lại.

Sau khi rửa dao cất giấu trong phòng, gã lấy ống tiêm ra bơm nước mắm vào tĩnh mạch để tự tử. Lúc này, gã nghe phía bên nhà chủ có tiếng kêu lớn: “T. ra nhiều máu quá”, “Chết rồi”. Gã nghĩ người yêu đã chết nên lấy con dao tự đâm một nhát vào ngực trái rồi lấy kim tiêm bơm nước mắm vào vết đâm. Sau đó, gã tiếp tục tự đâm một nhát thấu ngực dẫn đến chảy nhiều máu, nôn mửa và ngất xỉu.

Trong khi đó, chị H. đi về đến nhà, phát hiện con gái bất tỉnh nên lay dậy. T. lờ mờ mở mắt, chỉ kịp nói được hai tiếng: “Minh đâm” rồi ngất lịm. Ngay lập tức, người mẹ đưa con gái đến bệnh viện Nhân dân Gia định cấp cứu. T. được cứu sống và bị thương tích vĩnh viễn 2%. Về phần Minh, sau khi biết chuyện, tổ trưởng tổ dân phố Nền đến phòng trọ Minh ở, phát hiện gã đang bất tỉnh nên phá cửa, xông vào và đưa đi cấp cứu.

Giữa tháng 4/2014, TAND TP.HCM mở phiên tòa xét xử Minh về tội “Giết người”. Đứng trước vành móng ngựa, gã thừa nhận mọi hành vi của mình. Gã cho hay, bởi vì tình cảm của mình dành cho T. rất lớn. Trong khi đó, T. muốn nói lời chia tay, tình cảm chưa kịp chấm dứt thì đã hẹn hò với thanh niên khác. Cơn sốc này đối với gã quá lớn nên mới có ý nghĩ ngu dại giết người yêu rồi tự tử bằng nước mắm.

Giờ nghị án kết thúc, HĐXX nhận định, hành vi của bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng. Chỉ vì bj từ chối tình cảm, kết hợp với lòng ghen tuông, bj cáo đã nảy sinh ý định dùng dao giết người yêu, tước đoạt mạng sống của T.. Tuy nhiên, tòa cũng xem xét các tình tiết, bị cáo thành khẩn, hối hận, lần đầu phạm tội, gia đình bị hại viết đơn bãi nại… nên tuyên phạt 7 năm tù giam về tội giết người.

Continue Reading

Hối hận muộng màng của kẻ giết người yêu rồi tự tử bằng nước mắm

Khởi đầu là môt chuyện tình đẹp. Tuy nhiên, cô gái trong câu chuyện này lại còn quá nhỏ khiến tình cảm vỡ tan. Mốt tình đầu vụt mất cũng là lúc gã bước chân vào tù. Tôi tin, khi được mãn hạn, gã sẽ lại là một người tốt. Chỉ mong ràng, đây là một bài học lớn cho ga và những thanh niên lạc lối trong tình yêu.

Giết người yêu

Hối hận muộng màng của kẻ giết người yêu rồi tự tử bằng nước mắm (Ảnh minh họa)

ƯỚC Mơ ĐỔI ĐỜI

Lưu Hoàng Minh (SN 1991) trong một gia đình nghèo khó ở An Giang. Ngay từ nhỏ, gã đã nhìn thấy cảnh cha mẹ vất vả suốt ngày đêm với ruộng đồng để có cái ăn, cái mặc cho gia đình. Gã hy vọng, khi lớn lên, sẽ làm được nhiều tiền, chu cấp cho cha mẹ. Một người con như thế có thể gọi là hiếu thảo. Thuở còn cắp sách đến trường, gã không phải là người đứng đầu lớp nhưng luôn được thầy cô quý mến bởi tính siêng năng, cần cù. Gã cũng là người thu hút được sự chú ý của bạn bè bởi tình cảm chân thật. Có lẽ, cuộc đời gã vẫn sẽ trôi qua trong bình lặng nếu năm học lớp 6, vườn tược gia đình không bị mất mùa.
Khó khăn chồng chất khó khăn, cái ăn, cái mặc trở thành gánh nặng quá lớn. Bậc làm cha, làm mẹ nào mà chẳng thích con cái mình ăn học thành tài, có cuộc sống ổn định, hạnh phúc. Thế nhưng, khi tận cùng của cái nghèo, cha mẹ cũng chỉ biết cúi đầu chấp nhận số phận trong hiện tại và cố gắng làm lại trong tương lai. Gã đành nghỉ học. Buổi học cuối cùng, gã bước ra khỏi ngôi trường mà nước mắt nhạt nhòa. Có lẽ, đứa bé ấy cũng cảm nhận được tương lai chông gai đang chờ đón mình phía trước.

Rời ghế nhà trường, mỗi ngày, gã ra đồng cùng cha mẹ. Gã buòn nhưng thấy ánh mắt đầy tâm trạng của cha mẹ nên không dám than vãn lời nào. Mấy năm sau, cuộc sống gia đình khá hơn, cha mẹ khuyên gã trở lại nghiệp bút nghiên để thoát khỏi tiếng bần nông. Gã tự nhận thấy, tuổi của mình quá khác biệt đối với những đứa trẻ học lớp 6. Gã im lặng, lắc đầu.
Năm 2011, hàng xóm đi làm ở TP.HCM về quê ăn tết, xúng xính áo mới, tiêu tiền như nước. Gã thấy vậy thì thích thú.

Gã hỏi thì được biết ở thành phố có nhiều công việc, lương lại cao. Gã nung nấu ý định lên TP.HCM tìm cơ hội đổi đời. Hết tết, gã ngỏ ý và được cha mẹ chấp nhận. Sau đó, gã liên hệ với một người quen rồi bắt xe lên phường Hiệp Bình Phước, quận Thủ Đức xin vào một cơ sở học nghề vá vỏ ô tô. Ngày ra đi, gã còn nhắn nhủ: “Con đi, kiếm được tiền sẽ gửi về cho cha mẹ”.

MỐI TÌNH ĐẦU TAN VỠ

Lên thành phố, Minh đến thuê phòng trọ của vỢ chồng bà Nguyễn Thị Thu H.. Đúng như dự định từ trước, cứ mỗi sáng, gã đi làm, tan ca lại về phòng trọ. Gã tránh xa những bữa nhậu nhẹt của đồng nghiệp. Bởi, gã không muốn mình lún quá sâu vào những thú vui chơi. Xa quê, người ta thường buồn và gã cũng không nằm ngoài quy luật này. Về đến phòng trọ, gã ngồi thừ người, nghĩ vẩn vơ. Những hành động của gã thường bị em Phạm Thị Thanh T. (SN 1998) con của chủ trọ bắt gặp. Cô bé còn quá nhỏ, đến bên hỏi han. Những câu chuyện không đầu, không cuối ở miệt vườn sông nước được gã kể lại khiến cô bé vô cùng thích thú. Cũng từ đây, gã có một người bạn để thoát khỏi cảnh nhàm chán, nhớ quê.

Tâm sự có người lắng nghe khiến gã nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Trong những lúc trò chuyện, gã chú ý nhiều hơn và phát hiện em T. có khuôn mặt khá xinh xắn. Gã cũng không biết, miệng lưỡi của mình bắt đầu buông những lời tán tỉnh từ lúc nào. Với giọng miền Tây ngọt ngào cùng với sự quan tâm nhẹ nhàng nhưng đầy tinh tế, gã nhanh chóng chiếm được thiện cảm trong T.. Và rồi, khi gã nói lời yêu, cô bé cũng gật đầu chấp thuận.

T. chính là mối tình đầu của gã. Mà, tình đầu bao giờ cũng sâu nặng. Người ta dồn hết tình cảm, tâm ý cho tình nhân. Gã cũng biết, T. còn quá nhò, nếu để gia đình chủ biết chuyện thì chắc chắn sẽ tìm mọi cách chia cắt nên bàn tính với người yêu phải giấu kín. Thế nhưng, cảm xúc thường trực, ánh mắt, giọng nói, điệu bộ của người đang sống trong tình yêu khó có thể che giấu. Chỉ sau vài tháng, người thân của em T. cũng phát hiện ra những điều bất thường giữa đôi bạn trẻ.

Mẹ của T. chính là người phát hiện ra đầu tiên. Bà gọi con gái trò chuyện với những lời lẽ nhẹ nhàng. Bà khuyên, con còn nhỏ, chuyện yêu đương hãy để khi lớn rồi tính. Đêm nào cũng thế, bà tỉ tê cùng còn gái. Một người mẹ quá tâm lý khiến đứa con gái cũng nhận thấy việc yêu đương trong độ Ị tuổi quá sớm không phải là sự khôn ngoan. Mưa dầm ‘ thấm lâu, tình cảm trong T. cũng dần vơi cạn. Khoảng cuối tháng 2/2013, em ngỏ lời chia tay nhưng gã không đồng ý.

Bởi, gã cho rằng: “Em còn nhỏ thì anh sẽ chờ”. Thế nhưng, tình cảm đã vơi, những lời của gã không khiến cô bé xúc động. Cũng từ đây, mối tình đầu của gã bắt đầu tan vỡ.

(Còn nữa…)

(Mời độc giả đón đọc “Hối hận muộng màng của kẻ giết người yêu rồi tự tử bằng nước mắm – phần 2″ ở kỳ tiếp theo)

Continue Reading

Nghịch tử đầu độc cha vì mâu thuẫn phân chia tài sản lãnh án

Kẻ nghịch tử này sau khi vừa được ra khỏi cơ sở giáo dục vì nhiều lần đánh mắng chính cha đẻ của hắn, thì hắn tiếp tục gây ra mâu thuẫn với cha, và lần này hắn quyết hại cha bằng được với những gói thuốc chuột kịch độc.

Đầu độc cha ruột

Bị cáo Toàn ngồi ngoài cùng bià trái tại tòa ngày 20-4. (Ảnh: PLTPHCM)

Theo cáo trạng, ông P.V.M là cha đẻ của Phạm Văn Toàn, Toàn sống chung cùng với cha trong ngôi nhà của ông M. Tuy là con nhưng Toàn thường hỗn hào với cha, cách đây gần 3 năm, 2 cha con họ xảy ra mâu thuẫn về việc Toàn đòi cha  chia tài sản và cho đứng tên nhà, đất, ruộng nhưng không được ông M không đồng ý.

Tức giận, ấm ức vì cho rằng cha không chia tài sản cho mình, nhiều lần Toàn đuổi đánh chính người cha của mình. Những hành động gây phẫn nỗ này đã buộc UBND tỉnh Hậu Giang ra quyết định áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục 24 tháng.

Ngay sau khi chấp hành án xong, Toàn quay về sống cùng với ông M, nhưng mối quan hệ cha con vẫn không được hàn gắn. Ông M không cho con trai ăn cơm chung, không cho vào sống trong nhà lớn mà chỉ cho Toàn sống ở mái chái phía sau nhà và tự Toàn phải đi làm nuôi sống bản thân nên mâu thuẫn cha, con ngày càng lớn. Nỗi hận thù cha cứ nhe nhóm lớn dần trong lòng kẻ nghịch tử này, hắn nuôi ý định sát hại cha đẻ để trả thù.

Nghĩ là làm, Toàn mua 1 gói thuốc diệt chuột với ý định sát hại cha đẻ của mình. Đến khoảng 23h ngày 29/3/2014, Toàn thấy chị dâu của mình nấu xôi và để ở tù để ông M ăn.

Chớp lấy thời cơ này, hắn chờ lúc không có ai ở đó, Toàn tách đĩa xôi và đổ gói thuốc chuột đã mua trước đó vào giữa đĩa xôi rồi nhanh chóng bỏ lại đĩa xôi lại chỗ cũ.

Hôm sau, khi dọn dẹp chị dâu của Toàn thấy đĩa xôi nên lấy ngửi xem có thiu không thì phát hiện có mùi thuốc chuột và đã kiểm tra thì thấy có những thứ bột màu xám lạ nên đã báo lại với ông M. Ngay sau đó ông M đã lên cơ quan công an trình báo về vụ việc.

Toàn bị triệu tập lên cơ quan công an và đã cúi đầu nhận tội. Ngày 20-4, TAND tối cao tại TP.HCM xử phúc thẩm tại TP Cần Thơ đã bác kháng cáo của bị cáo Phạm Văn Toàn, tuyên phạt Toàn 10 năm tù về tội giết người.

Continue Reading

Ngày lãnh án tử của gã yêu râu xanh hiếp dâm bé gái rồi giết người vứt xác phi tang

Ký sự pháp đình – Là người hàng xóm thân thiết với gia đình, gã đàn ông ấy đã lợi dụng sự thân thiết này lừa đưa bé gái về nhưng giữa đường, thú tính đã thúc giục gã giở trò đồi bại . Bị trống cự, hắn vớ lấy cục gạch điên cuồng đập vào đầu nạn nhân đến tử vong, rồi vứt xác phi tang.

Hiếp dâm bé gái

Bị cáo phải nhận bán án tử hình về tội “Giết người”, 15 năm tù tội “ Hiếp dâm trẻ em ”

BUỔI TỐI ĐỊNH MỆNH…

Theo cáo trạng, Đỗ Văn Khanh (38 tuổi) và gia đình anh Trần Quang Huy là những người hàng xóm lâu năm thân thiết. Anh Huy có hai người con, đứa lớn là con trai, tên Trần Xuân Huy (18 tuổi) và con gái út là Trần Thị Vân Anh (13 tuổi).

Vào tối 6/9/2014, Khanh chở vợ đi chơi trung thu ở xã Nam Dong và có uống rượu. Trên đường, hắn gặp cháu Vân Anh đang cùng đoàn múa lân của chùa Phước Sơn chụp hình lưu niệm.

Sẵn có hơi men trong người, Khanh nhìn thấy cháu Vân Anh phổng phao, xinh xắn, nên nảy sinh ý định đồi bại. Gã yêu râu xanh này nghĩ là làm, hắn sãu khi trở vợ về, thù lấy lí do đi ra ngoài có chút việc, hắn nhanh chóng quay xe lại chỗ cháu Vân Anh.

Và tại đây, hắn buông lời dụ dỗ nói sẽ đèo cháu Vân Anh về nhà. Thấy Khanh là người hàng xóm đã thân thiết, nên bé gái này không hề nghi ngờ và nhận lời đi về cùng Khanh.

TRên đường về, hắn đã đề nghị cháu Vân Anh cùng vào nhà nghỉ để quan hệ tinh dục, nhưng bị cháu một mực từ chối. Lúc này hắn tức giận nhưng có kiềm chế đưa cháu Vân Anh đi một đoạn đến khu vực cầu 82 (thuộc địa phận giáp ranh giữa thôn 12, xã Nam Dong và Buôn Nui, xã Tân Thắng) thấy vắng người qua lại, hắn chở Vân Anh xuống bãi ngô rồi thực hiện hành vi đồi bại.

Bị bất ngờ nên cháu Vân Anh không thể kêu cứu chỉ biết chống cự  rong tuyệt vọng, nhưng kẻ mất nhân tính ấy điên cuồng vì bị từ chối nên hắn dùng đá đập vào đầu cô bé tội nghiệp đến tử vong. Sau đó, hắn kéo thi thể Vân Anh cùng với quần áo, túi xách, dép… vứt xuống suối nhằm phi tang.

Gây án xong, Khanh ung dung trở về nhà như không có chuyện gì xảy ra. Về phía gia đình cháu Khanh, đến tận tối muộn ngày hôm đó, anh trai của cháu hớt hải trở về nhà báo không tìm thấy em gái đâu.

Linh cảm có chuyện chẳng lành xảy ra với con gái, gia đình anh Huy và nhiều và con làng xóm hốt hoảng đi tìm cháu khắp nơi, nhưng vẫn bặt vô âm tích.

BỨC ẢNH TỐ CÁO GÃ YÊU RÂU XANH

Cơ quan chức năng nhận được tin báo mất tích của gia đình, đã khẩn trương bắt tay vào điều tra. Nhiều nhân chứng có mặt ở buổi máu lân hôm đó cho biết thấy Vân Anh đứng nói chuyện với 1 người đàn ông, rồi không thấy tung tích của cô bé đâu nữa.

Rà soát những bức ảnh mà đội múa lân chụp làm kỉ niệm ngày hôm đó, cơ quan điều tra bất ngờ khám phá ra một bức ảnh mà ở bối cảnh phía sau, thấy cháu Anh đang đứng trò chuyện với một người đàn ông mặc áo trắng, cao chừng 1m7, tóc đen, khoảng 30 – 40 tuổi, đi chiếc xe Dream nhưng không thể nhận dạng được.

Từ đó, cơ quan công an đã truy xét nhiều đối tượng khả nghi trong địa phương nhưng tất cả đều có bằng chứng ngoại phạm. Mọi hy vọng tìm ra hung thủ tưởng chừng như đã tắt, nhưng khi mọi người đều đến nhà anh Huy để động viên thì Khanh không hề đến. Từ hôm Vân Anh mất tích, hắn cũng hiếm khi ra khỏi nhà. Điều này dẫn đến nghi ngờ cho cơ quan điều tra.

Qua xác minh điều tra, cơ quan công an phát hiện ngày cháu Vân Anh mất tích, Khanh sau khi chở vợ về đã đi đâu đó hơn 2 tiếng đồng hồ. Từ đây, bằng các biện pháp nghiệp vụ công an đã tra hỏi và tên sát nhân này đã phải cúi đầu nhận tội.

PHIÊN XÉT XỬ GÃ SÁT NHÂN MẤT HẾT NHÂN TÍNH

Tại phiên tòa ngày hôm đó, có mặt rất nhiều người dân địa phương. Khi Khanh bước xuống khỏi chiếc xe áp giải, hắn không dám ngước nhìn mọi người.

Phía dưới hàng ghế nơi xét xử, người mẹ đau khổ của cháu Vân Anh không ngừng khóc, cô cón gái nhỏ tội nghiệp của chị bị kẻ đang đững trước vành mòng ngựa kia giết hại dã man đến vậy.

Từ khi vụ án xảy ra đến nay, vợ chồng anh Huy rất giận Khanh. Anh Huy chỉ mong phiên tòa diễn ra sớm để có thể nhìn thấy bản án dành cho kẻ đã sát hại con gái mình. “Con tôi không sử dụng điện thoại di động. Bình thường, cháu đi đâu về trễ là lại mượn máy gọi về nhà. Hôm đó, cháu đi với anh trai, lần đầu không gọi về nhà và ra đi mãi mãi”, anh Huy lau vội dòng nước mắt.

Sau khi xem xét, tòa tuyên phạt Khanh tử hình về tội “Giết người”, 15 năm tù tội “ Hiếp dâm trẻ em ”, tổng hợp hình phạt là tử hình. Ngoài ra, tòa còn yêu cầu bị cáo bồi thường cho gia đình bị hại gần 245 triệu đồng.

Continue Reading

Bi hài chuyện 2 bác cháu gần 10 năm lôi nhau ra tòa tranh chấp miếng đất chẳng phải của mình – Phần 2

Ky su phap dinh – Gần 10 năm trời hai bên lôi nhau ra tòa để tranh giành bằng được mảnh vườn rừng cằn cỗi trị giá khoảng 17 triệu đồng. Ông Giác căn cứ vào giấy tờ do Hạt kiểm lâm huyện Hiệp Đức Đức cấp, VỢ chồng bà Sáu lại căn cứ vào mảnh giấy viết tay và vịn vào lý do từ năm 1994 đến 2006, ông Giác không sử dụng mảnh đất được giao và sơ đồ đất trên giấy tờ của ông Giác không ghi rõ tứ cận…

HẠ HỒI PHÂN GIẢI, CHẲNG MỘT AI… ĐÚNG?

Bên nào cũng khăng khăng khẳng định mảnh đất đang tranh chấp là của mình và cứ đinh ninh là cứ ra tòa, pháp luật sẽ xử phần thắng cho mình. Tuy nhiên, mở ra đến cả chục phiên tòa nhưng vẫn không giải quyết được dứt điểm vụ kiện tụng rắc rối này.

Trước tình thế này, UBND huyện Hiệp Đức chỉ đạo Phòng TN-MT huyện về đo vẽ lại diện tích đất thực tế đang tranh chấp giữa ông Giác và ông Tuyển để có căn cứ chính xác nhất cho TAND tinh Quảng Nam xử lần cuối… Cán bộ TN- MT huyện, chính quyền thôn, xã Quế Thọ xuống hiện trường đo vẽ tỉ mỉ. Kết quả, oái oăm thay, mảnh đất rừng mà gần 10 năm hai bác cháu tranh nhau “nảy lửa” lại là đất của Nhà nước, chưa hề giao quyền sử dụng cho ai.

Đầu tháng 12/2013, UBND huyện Hiệp Đức gửi kết luận đến TAND tỉnh Quảng Nam, xác nhận: “Thửa đất cấp cho ông Giác trong năm 1994 với thửa đất đang xảy ra tranh chấp giữa ông Giác và ông Tuyển ở hai vị trí khác nhau, có tọa độ khác nhau và cách nhau 272m. Mảnh đất đang tranh chấp giữa ông Giác và ông Tuyển hiện chưa được cơ quan nhà nước có thẩm quyền giao hoặc cấp cho ai”. Ngày 30/12/2013, căn cứ vào kết luận trên của UBND huyện Hiệp Đức, TAND tỉnh Quảng Nam tuyên đình chỉ việc giải quyết yêu cầu khởi kiện tranh chấp quyền sử dụng đất giữa ông Giác và ông Tuyển. Phần đất tranh chấp trên thuộc thẩm quyền của UBND huyện Hiệp Đức.

Vậy là chỉ vì một miếng đất không rõ ràng, mà hai gia đình đã đoạn tuyệt tình thân suốt gần 10 năm trời. Chiếc xe đạp mà ông Giác sử dụng trong những ngày đầu thưa kiện giờ lốp đã mòn trơ cả lõi, hàng mít cổ thụ trong vườn cũng đã đốn hạ để bán lấy chi phí thuê luật sư “hầu tòa”. Khi chúng tôi chuẩn bị rời nhà ông Giác thì người đàn ông này vừa viết xong lá đơn chuẩn bị nộp lên UBND xã để khiếu kiện. Ở căn nhà đối diện, bà Sáu cũng đang hối hả giục chồng đem lá đơn viết vội lên UBND xã cho kịp trước ông Giác. Có vẻ như cả hai bên vẫn chưa muốn vụ kiện tụng “cười ra nước mắt” này dừng lại…

Vụ tranh chấp đất đai khiến chính quyền địa phương đau đầu

Trao đổi với PV tin pháp đình, Ông Nguyễn Mậu Hẹn, Chủ tịch UBND xã Qué Thọ, cho biét: “Vụ kiện về tranh chấp đất đai này khiến chính quyền đau đầu nhất trong nhũng năm qua. Chúng tôi đã tiến hành hòa giải, thậm chí đề nghị hai gia đình chia đôi quyền lợi, cùng nhau sử dụng mảnh đất này nhưng cả hai gia đinh vẫn không đồng ý. Dù đã có kết luận chính thức tử TAND tinh Quảng Nam từ cuói năm 2013 nhưng các bên liên quan vẫn chưa thỏa mãn”.

Continue Reading

Bi hài chuyện 2 bác cháu gần 10 năm lôi nhau ra tòa tranh chấp miếng đất chẳng phải của mình

Chuyen phap dinh – Huyện Hiệp Đức được lập nên bằng cách “cắt đất” của các huyện Thăng Bình, Phước Sơn, Quế Sơn. So về bề dày lịch sử, vùng đất này không thể “bì” với các huyện khác. Tuy nhiên, những câu chuyện hy hữu thì ít nơi nào ở xứ Quảng theo kịp. Và câu chuyện về hai bác cháu suốt 10 năm bền bì “đua” nhau khiếu kiện từ xã lên Trung ương để tranh giành mảnh đất… không phải của mình là một câu chuyện điển hình.

Tranh chấp đất đai

10 NĂM RÒNG RÃ “CẬY NHỜ” CHỐN CỬA QUANVÌ TRANH CHẤP ĐẤT ĐAI

Câu chuyện bi hài trên xảy ra tại thôn Phú Cốc Đông (xã Quế Thọ, huyện Hiệp Đức, tinh Quảng Nam). Người đứng đơn thưa kiện là ông Tô Văn Giác (71 tuổi). Nguyên những năm đầu thập niên 90, thực hiện chủ trương của Nhà nước về việc phú xanh đất trống đồi trọc, ông Giác viết đơn xin cấp đất để trồng rừng và được Hạt kiểm lâm huyện Hiệp Đức giao cho một mảnh đất với diện tích 0,8 ha. Từ khi nhận đất, ông Giác bắt đầu canh tác. Tính đến năm 2005, gia đình ông Giác đã thu hoạch hai lần với tổng số tiền gần 10 triệu đồng.

Mọi chuyện chỉ trở nên “rối rắm” khi cuối năm 2005, gia đình bà Nguyễn Thị Sáu (trú cùng thôn) đến chặt phá cây của ông Giác và trồng lứa cây mới. Lý do mà bà Sáu đưa ra là chính chồng bà, tức ông Tô Tấn Tuyển mới là chủ nhân thực sự của mảnh đất này. Nguyên thủy mảnh đất này của bà Yên. Năm 1988, gia đình bà Yên chuyển vào Nam sinh sống nên bán mảnh đất này cho ông Nguyễn Anh Sơn. Đến năm 1990, ông Sơn cũng chuyển vào TP.HCM nên chuyển nhượng mảnh đất cùng tài sản trên đất lại cho vợ chõng bà Sáu. Cả hai lần “sang tên, đổi chủ” đều có giấy tờ viết tay, nhưng không có chứng thực của chính quyền địa phương.

Hai bên vốn là họ hàng trong cùng một dòng tộc tuy không đến mức phải “động thủ” nhưng cuộc tranh cãi vẫn diễn ra hết sức kịch liệt. Chính quyền tiến hành hòa giải hai gia đình nhưng năm lần, bảy lượt cán bộ thôn, xã cũng đành công cốc trở về…

Không hòa giải được, hai bên quyết lôi nhau ra tòa để nhờ pháp luật phân xử. ông Giác gửi đơn khiếu kiện đến TAND huyện Hiệp Đức, yêu cầu tòa công nhận quyền sử dụng mảnh đất tranh chấp trên là của mình và buộc ông Tuyển phải chấm dứt hành vi cản trở quyền sử dụng đất. Đồng thời, ông Giác cũng yêu cầu ông Tuyển phải bồi thường 270.000 đồng vì cho rằng đã chặt, phá cây của mình. Phía gia đình ông Tuyển cũng không chịu kém cạnh, ông Tuyển ủy quyền cho vợ mình là bà Sáu đứng đơn khiếu nại yêu cầu tòa công nhận mảnh đất trên cho gia đình mình.

Suốt gần 10 năm với tổng cộng chín phiên tòa từ cấp huyện, tinh cho đến trung ương đã được mở ra. Tuy nhiên, cứ mỗi lần tòa tuyên gia đình này thắng kiện là gia đình kia lại gửi đơn kháng cáo. Vụ việc diễn tiến theo đúng “kịch bản” trên suốt 10 năm ròng rã khiến cán bộ tòa án nhân dân , VKS, chính quyền xã cho đến người dân trong thôn Phú Cốc Đông ngán ngẫm đến tận cổ những người cùng họ tộc lạị tranh chấp đất đai này. Chi có hai bên thưa kiện là “phởn phơ” trông thấy. Lần sau đi kiện còn “hăng máu” hơn cả lần trước.

(Còn nữa…)

Continue Reading